Phẫu thuật thẩm mỹ: Lịch sử hình thành và phát triển

Phẫu thuật thẩm mỹ sẽ kỷ niệm 100 năm ra đời trong năm nay. Vậy 1 phương pháp y khoa ban đầu được sử dụng để điều trị cho những binh sĩ trên chiến trường lại trở thành cách nâng vòng ba cho hàng chục nghìn phụ nữ Brazil như thế nào?

Theo con số mới được báo cáo trong tuần qua, đã có khoảng 20 triệu ca phẫu thuật thẩm mỹ được thực hiện trên thế giới vào năm ngoái.

Con số đáng kinh ngạc này bao gồm 50.000 ca phẫu thuật nâng vòng 3 tại Brazil; 107.000 ca cắt mí mắt ở Hàn Quốc – nhiều trường hợp được tiến hành để trông được “tây” hơn; 1,35 triệu người Hoa Kỳ nâng vòng một cùng với 705 nam giới Anh cắt bỏ “vú quả mướp”. Đó là chưa nói tới những vụ phẫu thuật thẩm mỹ cho “cô bé” tại Đức.

Các con số thống kê do Hội phẫu thuật tạo hình thẩm mỹ quốc tế công bố cho thấy quan niệm về sắc đẹp đã thay đổi thế nào ở thế hệ trước, đồng thời ám chỉ rằng trong nhiều nền văn hóa, việc đến bác sĩ thẩm mỹ, thay vì tới chuyên gia trang điểm, là phương pháp bảo đảm để giảm những dấu hiệu của lão hóa.

Các con số này hẳn sẽ khiến Harold Gillies phải choáng váng. Ông là người 100 năm trước đã khai sinh cho 1 chuyên ngành y học được tôi luyện trong những chiến hào đẫm máu của Flanders: Phẫu thuật thẩm mỹ hiện đại.

Ý tưởng ghép da từ vùng này sang vùng khác của cơ thể đã hình thành từ nhiều thế kỷ trước: phẫu thuật thẩm mỹ – plastic surgery – là thuật ngữ ra đời từ những năm 1830 (theo tiếng Hy Lạp, plastikos – được tạo khuôn), nhiều thập kỷ trước khi “plastic” trở thành từ sử dụng để nói về những loại vật liệu nhân tạo. Nhưng như Roger Green, một phẫu thuật viên và là chuyên gia lưu trữ của Hội Phẫu thuật viên thẩm mỹ và tạo hình Anh (BAPRAS) cho biết thì ngày ra đời của phẫu thuật thẩm mỹ hiện đại là năm 1915.

Gillies vốn là một bác sĩ ngoại khoa tai mũi họng đã tình nguyện công tác trong Hội Chữ thập đỏ tại Bỉ. Ông đã chứng kiến các vết thương khủng khiếp. Nhiều binh sĩ khuôn mặt bị biến dạng khủng khiếp bởi mảnh đạn khi họ nhô đầu ra khỏi công sự.

Đối với các vết thương quá nặng không thể sửa được bằng mảnh ghép da, Gillies đã phát triển 1 kỹ thuật gọi là cuống ống, bao gồm cắt một dải thịt từ vùng lành của cơ thể – thường là ngực hay là trán – nhưng để nguyên một đầu vẫn dính liền. Mảnh da được “xoay” sang vùng mới. Vạt sẽ tự gấp lại, bao kín toàn bộ mô sống cùng với nguồn cung cấp máu, ngăn ngừa nhiễm trùng. Kết quả có vẻ kỳ dị, thế nhưng có tác dụng.

Trong trận chiến Somme năm 1917, Gillies đã điều trị cho 2.000 binh sĩ, chủ yếu với cách này.

Trong Thế chiến II, Archibald McIndoe, một học trò của Gillies, đã tạo ra các bước ngoặt lớn hơn trong việc trị bỏng.

Tuy nhiên không chỉ là những tiến bộ về mặt phương pháp , McIndoe còn mở ra 1 cách tiếp cận hoàn toàn mới. Trong khi châm ngôn của Gillies là “chừng nào tôi còn sửa được thì mọi chuyện đều ổn”, thì McIndoe lại chú trọng hơn tới tâm lý của bệnh nhân. East Grinstead, nơi đặt bệnh viện của McIndoe, đã trở thành “thị trấn không có những cái nhìn thô lỗ”.

lich-su-phau-thuat-tham-my-cuong-ong
William M. Spreckley, bệnh nhân thứ 132 của Gillies. Mũi ông được điều trị bằng kỹ thuật “cuống ống”

 

Người học trò của Gillies cũng là người đi tiên phong về quyền có cuộc sống “bình thường”, thế nhưng với dạng bệnh nhân hoàn toàn khác. Tại In Rio de Janeiro, Ivo Pitanguy, hiện 91 tuổi, được gọi đơn giản là “Nhạc trưởng” vì đã giúp phẫu thuật thẩm mỹ trở nên phổ biến không chỉ trong giới nhà giàu mà cả tại những cư dân của khu ổ chuột.

Năm ngoái, hơn 1,3 triệu người đã phẫu thuật thẩm mỹ tại Brazil . “Phẫu thuật thẩm mỹ đem lại sự thanh thản mong muốn cho những người bị tự nhiên phản bội”, ông đã nói.

 

lich-su-phau-thuat-tham-my-Archibald-McIndoe
Archibald McIndoe

 

Pitanguy lý luận rằng phẫu thuật thẩm mỹ chữa lành các bệnh như thiếu tự tin, một ý kiến đã có sức hút nhất định tại một vài nền văn hóa – đặc biệt là những nền kinh tế đầy khát vọng và phát triển nhanh như Brazil và Hàn Quốc.

Nhiều cha mẹ tại Hàn Quốc tặng cho con gái một suất “căng da mặt” như 1 món quà tốt nghiệp – đây không phải là kỳ thị tuổi già, mà là thay đổi hình thức để làm tăng cơ hội trong cuộc sống.

Ở 1 số bệnh viện tại Seoul, khách hàng sẽ phải trả lời bảng câu hỏi . 1 trong số đó hỏi xem khách hàng dự định làm gì sau khi phẫu thuật thành công. Những câu trả lời để chọn lựa ? “Có người yêu”, “Tìm việc” hoặc “Đăng ảnh tự sướng mà không cần sử dụng Photoshop”.

lich-su-phau-thuat-tham-my-quang-cao-han-quoc
Một bảng quảng cáo về phẫu thuật thẩm mỹ ở Hàn Quốc, đất nước có số ca phẫu thuật thẩm mỹ cao nhất thế giới.

 

Điều này nghe có vẻ bất ngờ nhưng không khác mấy so với những ngôi sao Hollywood trong những năm 1920, bao gồm cả Rudolph Valentino đồng thời Gloria Swanson , những nghệ sĩ đã sửa tai, mũi và mặt trong một nỗ lực để được nhận nhiều vai diễn hơn trong thời đại khi mà vẻ ngoài rất được quan tâm trên màn bạc.

Tại Anh, phẫu thuật thẩm mỹ, rất tiếc, lại phải chịu nhiều qui định hơn tại Hàn Quốc. và sau một thập kỷ phát triển rất mạnh, xu hướng bây giờ là những phương pháp hạn chế xâm lấn – chỉnh chứ không sửa.

Thống kê cho thấy, phẫu thuật nâng ngực đã giảm 23% trong năm ngoái ở Anh, vì nhiều phụ nữ hoang mang vì những scandal vỡ túi nâng ngực.

Bên cạnh đó , thái độ của người Anh cũng khác với người Nam Mỹ hay châu Á. “Khách hàng không muốn trông như họ đã được phẫu thuật. Họ muốn trông khỏe mạnh, rạng rỡ hơn, nhưng không cần thiết phải trẻ hơn nhiều”, Paul Harris, thành viên hội đồng của Hội phẫu thuật viên thẩm mỹ của Anh cho biết thêm.

Tất nhiên, đối với các khách hàng giàu có, sai lầm cuối cùng là để có vẻ “đã làm xong”, như “Cô dâu của Wildenstein”, một phụ nữ New York tên là Jocelyn Wildenstein , người đã chi gần 4 triệu đô la cho phẫu thuật thẩm mỹ để có khuôn mặt giống một … con mèo. hay như Jennifer Grey, diễn viên phim Dancing Dirty, người đã cay đắng hối tiếc về việc sửa mũi. “Tôi bước vào phòng mổ như 1 minh tinh đồng thời bước ra như 1 kẻ vô danh tiểu tốt “, cô chia sẻ về ca phẫu thuật nắn thẳng chiếc mũi “khác người” của mình.

Cùng với sau gần 1 thế kỷ các bác sỹ phẫu thuật thẩm mỹ “ăn cắp” ý tưởng từ phẫu thuật thẩm mỹ tạo hình, dòng chảy y học hiện đang đi theo hướng khác. Chuyển mỡ – hút mỡ ra khỏi một vùng của cơ thể, nhất là bụng, cùng với sau đó bơm vào mặt là một minh chứng cụ thể. Được phát triển bởi các bác sỹ phẫu thuật thẩm mỹ, giờ đây nó được sử dụng để giúp tái tạo ngực sau phẫu thuật ung thư.

Chuyển mỡ được xem như một “thuật giả kim” – biến sắt thành vàng, nói như Nigel Mercer , Chủ tịch BAPRAS , thế nhưng vẫn còn rất nhiều rủi ro. “Vấn đề với mỡ là nó có hàng triệu tế bào gốc, xin nhấn mạnh là hàng triệu”. đồng thời với lượng tế bào gốc này thì nguy cơ ung thư tái phát sẽ cao hơn rất nhiều.